Trong khi chính những người không thể chấp nhận bỏ ra vài chục nghìn để cho ai đó cơ nhỡ, lại chấp nhận bỏ ra một khối tiền lớn để tiêu dùng một sản phẩm nào đó, thậm chí đó là hàng xa xỉ. Thật
ra cũng chẳng khó hiểu lắm, chỉ một câu trả lời: đó là chữ "THÍCH".
Chỉ cấn chú ý một chút thôi, ta sẽ thấy lý
do của nó. Không phải mặt hàng nào cũng có thể trở thành hàng xa xỉ, mà
chỉ những mặt hàng có tính chất phô trương cho người dùng nó. Khi ai đó
tiêu dùng hàng xa xỉ là lúc họ muốn chứng tỏ với mọi người rằng mình hơn
người.
Do
vậy, hàng xa xỉ thường tập trung vào những mặt hàng mang tính thời
trang như: quần áo, túi xách, giày dép, trang sức, kính mắt, đồng hồ,
điện thoại di động, xe máy, ôtô... Bạn có bao giờ tự hỏi: Tại sao một
chiếc túi xách lại có giá 100.000 USD (hơn 2 tỷ VNĐ)? Hãy đọc bài viết
này, bạn sẽ hiểu phần nào.
Thực
chất, không phải như vậy. Dù có thêu dệt thế nào chăng nữa thì giá trị
thật của món đồ không cao đến mức như vậy. Người ta chấp nhận trả số
tiền đó để mua sự hài lòng của họ hơn là giá trị sử dụng của món xa xỉ
đó. Sự thật của sự hài lòng đó là: món đồ giúp họ làm tăng giá trị của
họ với những người khác xung quanh. Bởi những người này không thể có
điều kiện để mua món đồ đó.
Để
làm cho món đồ có chức năng đó, nhà sản xuất phải đảm bảo nó khó kiếm.
Yếu tố hữu hiệu nhất là làm cho nó có giá thật cao, mà ít người có thể
mua được. Theo quy luật Cung - Cầu, thì mặt hàng tạo ra với số lượng có
hạn, trong làm càng nhiều người biết đến và mong muốn có nó càng tốt.
Điều
này đòi hỏi nhà sản xuất phải làm được mặt hàng mà xã hội không ai làm
được, đồng thời phải quảng bá rộng rãi trên thị trường để tạo nhận thức
xã hội về đẳng cấp của mặt hàng đó.
Những yếu tố tạo nên sự khan hiếm là: tài nguyên có hạn, tay nghệ đặc biệt, công nghệ độc quyền, kỹ thuật tiên tiến...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét